Tuesday, June 16, 2009

THƠ - Tam Anh N.n.N

 
Một Thoáng Hương Xưa

Trưa chúa nhật nắng tràn qua nẻo phố,
Anh một mình đến chổ hẹn ngày xưa.
Nơi xa xôi, ai nào biết bây chừ,
Nha trang vắng bóng người anh thương nhớ.
Anh vẩn biết yêu để rồi đau khổ,
Nhưng trót thương em hơn ánh sáng mặt trời.
Lúc bên nhau hờn giận thấy xa xôi,
Chừ trống vắng mong em ngồi kề cận.
Hai năm qua cuộc tình nhiều lận đận,
VớI vui buồn câm hận lẩn say mê.
Lúc đau thưong anh ngoảnh mặt ê chề,
Lúc âu yếm, em má kề vai tựa.
Bờ môi ấy khắc ghi nhiều lời hứa,
Anh dại khờ muôn thuở tuổi đôi mươi.
Ái ân ơi, anh chết lim thân người,
Em rền rỉ nghe cã trời hạnh phúc.
Trong hối hả đỉnh yêu thương cùng cực,
Suối tuông trào ngập lụt xác thân em.
Ta yêu nhau không kể đến ngày đêm,
Chưa tàn cuộc đã thấy thèm yêu nửa.. .
Để hôm nay anh một mình vò vỏ,
Ghế công viên đây đó những cặp tình.
Chân lang thang hồn lạc đất thần kinh,
Nhớ xứ Huế, anh nhớ mình tha thiết.
Ngày gặp lại chắc mình vui như tết,
Nước sông Hương anh gột hết u sầu.
Dù nơi mô cho đến lúc tàn hơi,
Anh nguyện nhớ một lời yêu em mãi.
Kỹ niệm Nha trang (1966)
Tam Anh N.n.N

0 Comments:

Post a Comment

Subscribe to Post Comments [Atom]

Links to this post:

Create a Link

<< Home